Tháng 5 2026
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Danh mục

Khi tôi nói tôi yêu một người!

Không phải là tôi đã và đang yêu họ, mà là tôi đang học cách để yêu họ!

Bởi từ bé tôi khát khao tình yêu, sự chấp nhận, sự tự do và tôn trọng và dường như mỗi đứa trẻ sinh ra đều khát khao điều này. Nhưng tôi không được cung cấp đủ điều đó, vì vậy khi trưởng thành, lúc kết nối với người khác, tôi loay hoay không biết phải làm thế nào.

Tôi học theo mấy điều mô tả về tình yêu ở trên phim, hoặc xã hội xung quanh, học cách ứng xử với những nguyên tắc người nam thì phải hành xử thế này, người nữ phải hành xử thế kia trong tình yêu. Và áp dụng để yêu cầu bản thân và người yêu đạt những tiêu chuẩn ấy. Nhưng tôi thấy nó không phải là tình yêu, người tôi chọn để yêu không xem những bộ phim tôi đã xem, không đọc những chuyện tình tôi đã đọc, không chung thế giới quan. Vì vậy chúng tôi trật tông, không diễn vai tình yêu như những nhân vật trên phim được.

Còn những người không bị trật tông, tức là tìm được ai đó phù hợp, tôi nghĩ là họ đã xem chung những bộ phim, đọc chung những câu chuyện, có những trải nghiệm tương đồng, tuân thủ một luật chơi về mối quan hệ tình yêu nào đó, nên họ tạm thời chấp nhận nhau cho đến khi một trong hai không chơi theo luật đó nữa.

Sự chấp nhận ở đây là chấp nhận luật chứ không phải là chấp nhận nhau. Họ dùng cả đời để tranh cãi nhau những chuyện lặt vặt, hay cũng có thể những chuyện lớn hơn, dùng cả đời để gây hấn nhau, chỉnh đốn người kia theo ý mình.  Đôi khi là giúp đỡ nhau, hỗ trợ nhau, tuân theo trách nhiệm nghĩa vụ làm bố làm mẹ nào đó, mối quan hệ cộng sinh.

Và người ta cũng gọi đó là tình yêu, là hôn nhân, nhưng tôi nhìn vào lại thấy không phải, tôi luôn cảm thấy có điều gì đó phải khác cơ. Tôi còn bị tập nhiễm bởi tình yêu của bố mẹ, một mô thức mà tôi không thấy hài lòng. Và vì mô thức này tôi yêu người yêu trong sự phán xét, đòi hỏi và mối quan hệ trở nên căng thẳng chia tay.

Tôi cứ đi tìm câu trả lời cho câu hỏi tình yêu là gì?

Cho đến một ngày tôi học được cách chấp nhận chính mình, tôi trân trọng chính mình yêu bản thân tha thiết, tôi vui với mọi điều tôi đã đang trải nghiệm. Hoá ra tình yêu là sự chấp nhận, một người yêu tôi thì họ sẽ chấp nhận tôi là chính tôi, tôn trọng và duy trì kết nối, dưỡng nuôi nâng đỡ lẫn nhau.

Nhưng từ chấp nhận nói thì dễ, làm cực kì khó vô cùng. Bởi muốn chấp nhận người thì phải hiểu người, muốn hiểu người thì cần thời gian, sự chú tâm, kiên nhẫn quan sát, yêu thương chăm sóc. Trong giao tiếp với người đôi khi là hoa hồng, đôi khi là gai đâm. Đó là một sự tôi luyện tinh thần thép dành cho những người muốn nếm trải tình yêu thực sự.

Những người yêu bằng lòng ngưỡng mộ, là những người yêu thiên lệch và ít lòng chấp nhận nhất. Họ chỉ yêu cái đẹp chứ họ không yêu người yêu, và cũng chưa chắc họ đang học yêu người đúng cách, vì vậy khi mặt kia của người yêu dần lộ rõ, họ quay ra thù hận ghét bỏ, rời xa. Sự hứng thú thể xác, sự ngưỡng mộ trí tuệ, hay sự ám ảnh nhân duyên, chỉ là khởi duyên của một mối quan hệ, không phải là tình yêu. Và cũng là khởi duyên của những khổ đau, thách thức trong kết nối lâu dài.

Nhưng xung đột trong mối quan hệ, khổ đau ở trong đó mới dạy người ta cách yêu và nhận biết tình yêu thật sự là gì. Người ta không đi tìm người ngưỡng mộ mình, người đam mê yêu thích mình nữa, mà người ta đi tìm người biết yêu, sẵn sàng cùng mình để học yêu, học chấp nhận lẫn nhau.

Những người chưa làm hoà với người yêu cũ, chưa cân bằng duyên nợ, chưa trân quý và yêu thương được người yêu cũ, cũng là người chưa biết yêu. Họ trốn chạy bài học cần học về yêu thương và chấp nhận. Họ chỉ muốn đi tìm người phù hợp ngay để xây dựng cái tôi thật lớn, bảo vệ trái tim yếu đuối dễ tổn thương của mình khi trải nghiệm mối quan hệ đổ vỡ đã qua.

Ngày mà tôi nhận ra được cách để yêu thươngchấp nhận chính mình, tôi nhận ra tình yêu với những người yêu cũ, tôi bỗng yêu thương và chấp nhận họ là chính họ trong cuộc đời này, tôi thấy ai cũng phù hợp với tôi cả, có duyên mới gặp gỡ, mới kết nối, chỉ là gặp lúc tôi chưa phù hợp với chính mình nên rời xa.

Và tôi chọn một người có sợi dây nhân duyên chưa dứt hẳn, có bài học cần học cùng nhau. Tôi kiên nhẫn vô cùng, tôi theo đuổi mấy năm khiến nhiều người nghĩ rằng tôi yêu thương cuồng si sâu đậm gì lắm. Nhưng tôi tự biết tôi kiên nhẫn là kiên nhẫn để học yêu, tôi có biết yêu đâu mà sâu đậm gì. Bạn tôi thì nói rằng tôi muốn chinh phục người, thực ra là tôi đang chinh phục chính mình, học bài học về yêu thương và làm chủ năng lượng, cắt đứt sự ám ảnh duyên nợ. 

Học yêu người là vì con người của người trong hiện tại, không trùm lên thực tại này màu sắc của kí ức kiếp trước. Những người ta từng yêu, nếu ta chấp nhận được họ là chính họ, ta sẽ yêu họ được suốt đời. Nhưng người bên cạnh ta, sẽ là người chấp nhận được ta là chính ta, và có khả năng yêu thương ta suốt đời.

Nên không phải cứ học ra cách yêu rồi, là ta quay trở về với người cũ được, nếu người không hiểu được ta, không chấp nhận ta thì mối quan hệ có khoảng cách là điều tất nhiên và cần thiết. Ta nên tiến lên phía trước, học tiếp bài học của mình và để người học bài học của người.

Ta chỉ cần gieo cho người niềm tin rằng họ được yêu mãi mãi để họ thêm dũng khí truy tìm tình yêu thật sự bên trong tâm mình. Học cách yêu người khác tận hưởng cuộc sống với tình yêu tuyệt vời.

Thực ra người hay nói viết về nguyên tắc tình yêu, là người không biết yêu, vì không biết nên mới đi tìm kiếm, mới đi học. Chứ ngoài kia tôi nghĩ có nhiều người yêu rất tự nhiên, rất giỏi, rất tốt, mà chẳng cần nguyên tắc nguyên lý gì như tôi. Sự chia sẻ này chỉ dành cho những người cũng hoang mang về tình yêu và có bài học tương đồng với tôi mà thôi.

May mystic!

Mời bạn đón đọc thêm bài viết cùng chủ đề: “Hạnh phúc là kho báu được tìm thấy ở trong đau khổ!
Các bài viết mới của May được cập  nhật sớm trên Fanpge May mystic, mời bạn đón đọc nhé!

Chia sẻ bài viết