Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

Danh mục

Chấp nhận chính mình hoàn toàn khác với buông thả bản thân!

Chấp nhận chính mình là xuôi theo dòng chảy trải nghiệm mà vũ trụ mang đến. Để từ đó ta nhận ra bài học cuộc đời, những điểm còn thiếu sót trong năng lượng của bản thân. Và cũng để từ đó ta điều chỉnh lại hành vi ý thức, giúp chúng ta mạnh mẽ tự tin hơn vào sự tồn tại của chính mình. Và, dòng chảy năng lượng thì hiện rõ trong tâm trí cũng như cảm xúc của ta. Buồn chán thúc đẩy ta đi tìm niềm vui, khổ đau thúc đẩy ta đi tìm sự thật, tìm hạnh phúc, tìm bình an. Vì vậy, lắng nghe cảm xúc và thỏa mãn tâm thì ta xuôi theo dòng, ta tiến hoá và phát triển tự nhiên.

Còn buông thả bản thân luôn đi kèm và bắt đầu với sự phán xét, tự trách móc và duy trì ý niệm rằng mình sẽ chẳng bao giờ thoát ra khỏi vòng lặp này đâu. Mình sẽ chẳng bao giờ bỏ được thói quen xấu nào đó, mình tệ, mình yếu đuối, mình không xứng đáng được sống cuộc đời hạnh phúc thỏa mãn hoàn toàn, mình không có được tình yêu thương. Những điều này thường được hình thành trong những lần ta vấp ngã từ quá trình lớn lên. Tổn thương cứ thế ập tới khi chưa kịp phục hồi, bản ngã bị xé toạc và sự ngạo mạn của cái tôi thì bị chế giễu. Con đường u tối đó chiếm lấy cuộc sống muôn màu quanh ta mãi không dừng, nhưng lại cho ta sự êm ái trong đau đớn. Và từ đó, ta lại chìm đắm mà thả trôi bản thân trong u tối đó nhưng lại quá êm ái để có thể thoát ra. Ta cứ mải miết chìm đắm trong những sự phán xét dành cho chính mình mà hành xử buông thả, để mặc cho những thói hư tật xấu trong mình được tung hoành không có điểm dừng, hay điểm để nhìn nhận lại. Rồi cũng cứ như vậy mà lún sâu trong sự mặc cảm về bản thân, mải miết. Nhưng, nó có xấu không nhỉ?

Phải đi qua bóng tối mới thấy ánh mặt trời, khi ngập ngụa đủ ta sẽ tự vùng dậy mà thôi. Bởi thật không dễ gì để có một ai đó quanh ta có khả năng nhận biết, hay tôn trọng và chấp nhận những trải nghiệm sai lầm của ta. Cũng khó để có một ai tin tưởng vũ trụ nên cũng dựa vào đó mà tin vào khả năng trưởng thành tự nhiên của ta khi trải nghiệm bóng tối, và nhận biết rằng bóng tối là cần thiết cho ta, nên luôn yêu quý ta vì sự hiện diện của ta trên đời, chứ không cố gắng uốn nắn hay lo lắng giúp ta điều ta cần trải nghiệm. Vì vậy, con đường này cũng chỉ và chỉ có chính ta hoàn toàn tự làm điều ấy cho ta. Khi đã đi qua đủ bóng tối, ta sẽ có thể yêu đứa trẻ bên trong của ta bằng những minh triết ta học hỏi được ở bên ngoài, những niềm tin khác với môi trường quen thuộc đè ép ta hồi bé. Để nhận biết, để sửa đổi, để quay về với bản thể còn chưa dính mắc bởi những trải nghiệm xấu xí trong quá trình lớn lên. Để rồi, ta dần trở nên chấp nhận chính mình tự tin bước ra vùng sáng và ngày càng tốt lên, chứ không phải là mãi sống trong sự buông thả mà mặc cảm với bản thân mình…
May mystic
Nguồn ảnh: Đặng Ngọc Trâm

Mời bạn đón đọc thêm một bài viết khác cùng chủ đề của May: “ Đừng vội áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác!”

Các bài viết mới của May cũng được cập nhật sớm trên Fanpage May mystic, mời bạn đón đọc nhé!

Chia sẻ bài viết