Thế giới này, người hung dữ thực sự thì cứ cố đeo bộ mặt hiền lành, mang cái mác người tốt. Người hiền lành yếu ớt thì cứ cố tỏ ra nguy hiểm, bất cần, dữ dằn để che dấu sự yếu mềm dễ tổn thương bên trong. Mà diễn sâu quá, diễn lâu quá, lại quên mất sự thật về mình, đến khi ai chạm sâu vào cái sự thật ấy, là cứ cố chấp mà nói rằng tôi không phải như thế đâu.
Dường như tất cả mọi người đều thế đấy, kể cả chính tôi! Và cùng dường như đó là cách định nghĩa về mình để tạo ra cảm giác tồn tại.
Sự thức tỉnh là trải nghiệm cuộc đời để nhận biết sự thật về mình đằng sau những vai diễn, đằng sau những nhận định tôi là ai? Có anh chàng luôn nghĩ rằng mình chung thủy, truyền thống, cho đến khi gặp một nhân duyên hoàn cảnh mà anh trở nên bất cần, bắt cá hai tay… trải nghiệm cuộc đời làm anh nhận ra anh cũng chẳng chung thủy kiên định như anh từng nghĩ.
Có cô nàng từng nghĩ rằng mình là người tốt, người sống tử tế, cho đến khi cô nhận ra cô nhân danh điều đó để coi thường hành vi thái độ sống của người khác. Vậy người tốt và sự tử tế ở đâu ra, cô nhận ra mình cũng như người thôi, chẳng hay ho gì.
Có người luôn nghĩ mình sống xấu xa, nhưng đứng trước sự tổn thương của người khác họ biết kiềm chế mình, thì sự xấu xa có phải là bản chất của họ nữa không?
Tất cả những trải nghiệm định nghĩa định kiến về bản thân, và cả những trải nghiệm phá vỡ định nghĩa đều được thúc đẩy từ tâm sợ hãi, vì sợ đau khổ nên có dũng khí để thay đổi, đưa ra lựa chọn khác đi những cách làm cũ. Vì sợ hãi sự trống rỗng vô cùng nên ta cố xây dựng mình là ai dựa trên góc nhìn quan điểm sống của người khác, của xã hội xung quanh.
Nhưng cũng vì sợ hãi bị tổn thương trong mối quan hệ, bản năng thúc đẩy ta đến với các hành vi tự vệ, mà bỏ qua những định nghĩa đúng sai do lý trí xây dựng, làm tổn thương người và phá vỡ chính giá trị sống mà mình đã tin vào. Thậm chí sau khi hành vi tự vệ xảy ra, ta nhận ra một bộ mặt khác của mình, ta lại xây dựng một cái tôi mới, một sự khẳng định mình là ai mới. Cho đến khi một lần nữa, trải nghiệm cuộc đời, làm cho ta phá vỡ những nhận định ấy về mình, ta không nhận ra mình nữa, không biết định nghĩa ra sao, ta rơi vào hoang mang, và lý trí cố gắng thiết lập một điều gì đó mới, nhưng nó rộng lớn vô cùng, không định hình được nữa.
Cuối cùng thì ta là ai?
Ta vốn là trống rỗng, từ trong trống rỗng ta đi đến cuộc đời để trải nghiệm các cung bậc cảm xúc và năng lượng, ta cần trải nghiệm đa chiều, nhiều kiếp, để nhận ra ta vốn là sự trống rỗng. Ta muốn điền vào vùng trống đó rằng ta là ai thì đều được cả, và đó chính là sức mạnh bên trong, nội lực, niềm tin tạo ra con người mạnh mẽ nhất. Tin rằng ta là trống rỗng, ta chẳng là ai cả, ta đã từng trải nghiệm nhiều thứ, mọi trải nghiệm ấy là một phần về ta nhưng chưa bao giờ thực sự là ta.
Và người khác cũng vậy, ai ai trong chúng ta cũng vậy, thấu hiểu sự trống rỗng này ta sẽ có sức mạnh vô cùng lớn, một hệ dữ liệu vô cùng lớn để ta cài vào niềm tin trống rỗng của ta, và ta là ai là do ta muốn, ta lựa chọn, ta chịu trách nhiệm, chẳng do số phận hay một sự sắp đặt nào nữa, chẳng có ai hay hoàn cảnh nào để đỗ lỗi về việc ta là ai nữa.
Ta chẳng còn giới hạn mình bằng ký ức tâm lý, ta chẳng còn bị giữ chân bởi những trải nghiệm cũ, niềm tin cũ về mình. Ngày hôm qua ta tự gắn mác mình là người xấu, vậy nếu ta là trống rỗng, thì hôm nay và ngày mai, ta muốn gắn mác mình là gì đây?
Gắn mác gì cũng không quan trọng, hạnh phúc hay khổ đau mới là tiêu chí để quyết định cái mác mà ta muốn chọn cho mình trong hôm nay và ngày mai. Nếu hôm qua ta đã tự gắn mác mình là kẻ xấu, ta hành xử tạo ra kết quả nào đó tổn hại chính mình và mọi người xung quanh. Thì hôm nay ta muốn mình là ai?
Nếu muốn là người tốt, ta chỉ cần dọn dẹp đống đổ nát mà mình đã tạo ra và kiến tạo một điều tốt đẹp tương ứng thận chí tốt hơn cái cũ bù vào là được rồi. Nếu vẫn muốn là người xấu, ta chỉ cần lặp lại hành vi phá hoại như ngày hôm qua là được rồi.
Và khi nào ta diễn chán cái vai ấy, vai người yếu ớt, kẻ đáng thương, kẻ tội lỗi. Thì với một tâm trí trống rỗng, với việc biết rằng ta vốn chẳng là ai cả, ta là một khoảng không, ta biến thiên vô cùng, thì ta đổi vai cho mình, trở thành người hùng, kẻ có sức mạnh, kẻ cho đi.
Bởi vì bản chất của tất cả chúng ta đều là một khoảng trống vô hình vô tận, nên việc khẳng định ta là ai chính là thứ tạo ra mâu thuẫn trong ta, tạo ra một sự giả tạo về ta ở trong mắt người khác, tạo ra một sự chối bỏ chấp nhận sự thật về ta, sợ hãi con mắt phán xét của người khác về ta là ai? Kẻ xấu hay người tốt?
Ta đi truy tìm sự chấp nhận, công nhận của người khác về giá trị tồn tại của ta, bởi ta không tự tin vào giá trị tồn tại của mình. Ta sinh ra từ trống rỗng nhưng chẳng nhận ra trống rỗng có giá trị gì, nên ta mới luân hồi nhiều kiếp, trải nghiệm nhiều vai diễn, nhiều hoàn cảnh. Để nhận ra giá trị vô tận của sự trống rỗng ấy, để hạnh phúc khi mình được trống rỗng, để nhập vai bất kì kịch bản cuộc đời nào mà mình yêu thích, và trải nghiệm nó bằng tinh thần học hỏi, nhận biết và yêu thương, tất nhiên là nếu muốn, vì ta có ý chí tự do mà.
Sống thật có lẽ là sống mà chẳng cần khẳng định gì, ta cứ nhận ra ta là, rồi ta lại biến đổi ngay lập tức sau cái sự nhận ra ấy, vậy có gì để khẳng định nữa đâu.
Hôm nay tôi viết về nỗi sợ của tôi, nhưng kể từ khoảnh khắc nhận ra ấy, tôi đã bỏ qua vai diễn ấy mất rồi, vậy ngày mai tôi là ai? Là do tôi chọn, hoặc cũng có thể là vũ trụ chọn, và tôi cứ xuôi theo dòng rồi tận hưởng cuộc sống mà thôi.
Thật đơn giản phải không?
May mystic!
Mời bạn đón đọc thêm một bài viết khác mà May phân tích cũng rất thú vị với chủ đề: Làm thế nào để vượt qua tần số tội lỗi 30 ?
Các bài viết mới của May cũng được cập nhật sớm trên Fanpge May mystic, mời bạn đón đọc nhé!