Có bao giờ bạn cảm thấy một nỗi u uất, nặng nề cứ âm ỉ bám lấy tâm trí mình ngày này qua ngày khác không? Nếu có, hãy thử một lần dừng lại việc trốn tránh. Hãy thử dừng lại để đối diện với thứ cảm xúc đang xâm chiếm tâm trí trong một không gian chỉ có bản thân mình. Và đôi khi đó lại là một không gian để cho phép bản thân được tức giận, được yếu đuối và quan trọng nhất: được chính mình chấp nhận.
Trong tình yêu và các mối quan hệ, khi đổ vỡ xảy ra chúng ta thường có xu hướng dằn vặt về những lỗi lầm của bản thân. Đó có thể là những khoảnh khắc chúng ta từng hành xử ích kỷ, thậm chí ái kỷ hay thiếu lành mạnh với đối phương. Thì đơn giản nhưng không phải ai cũng đủ dũng khí để làm, đó là can đảm thừa nhận sự thật đó. Đừng cố gắng quá mức để gồng mình trở thành một “người tốt” hoàn hảo theo tiêu chuẩn của xã hội. Thay vào đó, hãy tập trở thành một con người tự nhiên và thành thật, một người dám nhìn thẳng vào bóng tối của chính mình và chấp nhận rằng bản thân có rất nhiều phiên bản khác nhau.
Tần số năng lượng và sự cộng hưởng nội tâm trong cuốn sách nổi tiếng Power vs. Force (Trường Năng Lượng), Tiến sĩ David R. Hawkins đã chỉ ra rằng ý thức của con người rung động trên một thang điểm từ 0 đến 1000, với những cấp độ cốt lõi phản ánh thế giới nội tâm của chúng ta: 0–100 (Tầng bóng tối): Hổ thẹn, tội lỗi, phán xét, né tránh, sợ hãi, oán hận.
100–200 (Tầng bản ngã thấp): Ghen tị, tức giận, tham lam, tư lợi, quyền lực, kiểm soát.
200–300 (Tầng thức tỉnh bước đầu): Trao đi, cởi mở, cân bằng.
300–400 (Tầng trí tuệ): Thấu hiểu, xuôi dòng cùng cuộc sống, chấp nhận quy luật tự nhiên, phân biệt sự thật và ảo tưởng.
400–500 (Tầng chuyển hóa): Tình yêu và sự sáng tạo.
500–600 (Tầng hạnh phúc): Niềm vui, sự rạng rỡ, sự ngây thơ như một đứa trẻ, hòa bình.
600–1000 (Tầng siêu thế): Khai sáng, thức tỉnh, chạm vào chân ngã.
Nghiên cứu về các tầng năng lượng này giúp tôi khám phá ra một sự thật thú vị về chính mình: Chúng ta là một tấm gương phản chiếu môi trường xung quanh. Khi tôi ở cạnh một người đang run rẩy ở tần số của sự sợ hãi hoặc đau đớn, bản năng tự vệ khiến tôi đôi khi trở nên gay gắt, gai góc hoặc khó chịu một cách lạ lùng. Nhưng ngược lại, khi đứng trước một người tràn ngập tình yêu thương và sự cởi mở, tôi tự nhiên lột bỏ mọi lớp giáp, trở nên vui vẻ, mềm mỏng và ngây thơ như một đứa trẻ, đủ để tha thứ cho mình & thấu hiểu cho người. Hóa ra, cả phần “gai góc” và phần “thiện lương” ấy đều đã tồn tại sẵn bên trong chúng ta. Tôi có thể gay gắt khi sự gay gắt xuất hiện, và tôi có thể vui vẻ khi niềm vui gõ cửa. Bi kịch của con người là luôn muốn giữ lại phần tốt đẹp và chối bỏ phần xấu xí. Chỉ khi bắt đầu chấp nhận tất cả những trạng thái đối lập ấy, tôi mới ngừng ghét bỏ bản thân mỗi khi vô tình hành xử tồi tệ. Bởi vì suy cho cùng, ai biết được mật mã của vũ trụ? Biết đâu chính những khoảnh khắc đau đớn, vụng về hay “xấu xí” mà ta vô tình tạo ra lại là chất xúc tác, là bài học đắt giá kích hoạt sự trưởng thành của một người khác? Và cũng chính nhờ tư duy ấy, khi một ai đó cư xử tệ với tôi ở hiện tại tôi không còn ôm lòng oán hận. Tôi học được cách tha thứ dễ dàng hơn bởi tôi hiểu rằng, họ không cố ý làm tổn thương tôi. Và họ chỉ đang phản ứng một cách vô thức từ chính vết thương nội tâm của họ, một nỗi đau cũ kỹ mà tôi đã vô tình chạm phải trên hành trình giao thoa giữa hai linh hồn. Hãy buông bỏ chiếc mặt nạ hoàn hảo, hãy ôm lấy cả ánh sáng lẫn bóng tối bên trong ta, vì đó mới là cách một con người trọn vẹn được sinh ra và chữa lành.
Mời bạn đón đọc thêm một bài viết khác cùng chủ đề của May: “ Bài học về việc “học lại cách yêu”: buông bỏ kiểm soát”
Các bài viết mới của May cũng được cập nhật sớm trên Fanpge May mystic, mời bạn đón đọc nhé!