Tháng 5 2026
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Danh mục

Thế nào là ăn uống thuận tự nhiên?

Mọi người có bao giờ thắc mắc tại sao con vật biết chọn thức ăn phù hợp, và nó cũng biết cần ăn lá cây gì khi cơ thể bị bệnh. Thậm chí khi ăn lá trên một cái cây, nó còn biết ăn với liều lượng ra sao trước khi cây tiết ra độc tố. Vậy tại sao nó biết cây tiết ra độc tố để ngừng ăn?

Tất cả những điều này được lập trình sẵn trong sự tồn tại của chúng, trong bản năng, chúng chẳng phải học hỏi, chẳng phải ngồi suy nghĩ ăn gì cho đúng, tùy theo hoàn cảnh, chúng sẽ thích nghi để sinh tồn. Vậy câu hỏi đặt ra là con người có lập trình này không? Sao người ta bị bệnh không biết mình bị bệnh, bị bệnh không đi cảm nhận và kiếm lá thuốc theo bản năng để chữa trị ngay? Mà phải chờ đến khi bộc phát nặng mới đi khắp nơi cầu cứu?

Người ta ăn mà không cảm nhận được thực phẩm có độc hay không có độc thì có phải là chuyện bình thường không? Hay đây là sự bất thường trong giới tự nhiên?

Mình trước kia đã từng hay bị ngộ độc thức ăn. Tuy nhiên sau một thời gian thiền và có khả năng cảm thụ cơ thể cực kỳ nhạy cảm, mình đã không còn bị ngộ độc nữa. Bởi thức ăn vào tới thành dạ dày, nếu có vấn đề thì dạ dày sẽ có cảm ứng ngay, và mình sẽ đi ói hết ra thay vì để phần thức ăn đó trong bụng. Có lần hái nấm trúng nấm độc, mình chỉ nếm một tí đã phát hiện có vấn đề và đổ luôn cả nồi. Hoặc khi thèm thức ăn gì đó, là mình biết cơ thể đang thiếu chất tương ứng, cần bổ sung dinh dưỡng phù hợp.

Trải qua hàng ngàn năm, con người ăn bằng niềm tin và suy nghĩ, ăn bằng truyền thụ kinh nghiệm, con người sống phụ thuộc vào trải nghiệm của người khác chia sẻ và sách vở truyền thừa. Dần dần người ta đánh mất những khả năng trực giác sinh tồn tự nhiên của chính mình.

Người ta thật khó khăn để tự thân nhận biết thức ăn cần cho cơ thể là gì, cơ thể đang thiếu gì, thức ăn có năng lượng thanh hay trược, người nấu ăn đang có tầng năng lượng thế nào, thức ăn mình đang ăn mang đến trải nghiệm gì cho cơ thể. Sự bận rộn trong suy nghĩ, khiến người ta ăn mà như không ăn, không hề cảm nhận hay nhận biết được thực phẩm mình ăn nó là gì? Hương vị ra sao, năng lượng thế nào, là thuận tự nhiên hay trồng công nghiệp, ăn vào tốt hay hại cơ thể.

Người ta cứ phải đi hỏi thầy này cô kia là thứ này tốt không hay hại, ăn vào thì sẽ làm sao, rồi người ta cứ ăn với niềm tin nó tốt hoặc nó hại, mà quên mất cơ thể và cảm vị của mình mới là chủ thể trải nghiệm, thầy cô hay ai đó cũng chỉ là người đang chia sẻ trải nghiệm của riêng họ, chưa chắc đúng với họ thì sẽ đúng với mình.

Để lấy lại khả năng cảm thụ năng lượng đến từ thức ăn, cảm thụ được sự mệt mỏi, bệnh tật đến từ thực phẩm được đưa vào cơ thể, hay từ những cảm xúc tâm lý hoặc biến đổi môi trường. Chúng ta cần tìm về khả năng cảm thụ tinh tế trường năng lượng của chính mình, cơ thể của chính mình, sau đó sẽ thật dễ dàng để cảm thụ trường năng lượng của người khác, hoặc môi trường hoặc thực phẩm. Sự nhạy cảm trong cảm thụ thức ăn, sẽ giúp chúng ta tự cân bằng được năng lượng, cân bằng cảm xúc và các vấn đề về bệnh tật trên thân thể.

Không thể ngày một ngày hai mà chúng ta có thể tìm lại được trực giác trong ăn uống của cơ thể. Nhưng nếu kiên trì thực hành các hoạt động làm tăng cảm thụ năng lượng của cơ thể, thì từ thân, tâm, trí của bạn điều trở nên minh mẫn và nhạy cảm hơn với môi trường xung quanh. Cơ thể của bạn sẽ tự nhận biết được thực phẩm ăn vào là tốt hay không tốt, ngay lập tức sau khi ăn một thời gian. Và trong những hoạt động đó, thiền là hoạt động không thể thiếu. Sau đó kèm theo một vài bài tập quan sát cơ thể, kích hoạt niềm tin vào vị giác của chính mình, để tăng cảm vị tự nhiên.

Lúc đó thức ăn ăn vào trồng theo lối tự nhiên hay hóa chất, thức ăn đó khiến bạn cảm thấy ốm hay khỏe, thức ăn đó nên hay không nên tiếp tục ăn, thì tự thân bạn sẽ cảm thụ được rõ ràng nhất.

Hãy bắt đầu mọi thứ từ việc đơn giản nhất là quan sát việc ăn uống của bản thân. Một người thiền sư thường biến mọi thứ họ trải nghiệm thành đạo, như là trà đạo, thư pháp, cắm hoa, thơ ca và trong đó có cả nghệ thuật ăn uống. Tức họ đưa cái khả năng nhận biết quan sát tinh tế vào bất cứ thứ gì trong cuộc sống của họ.

Còn nhiều người bảo sinh ra không để ăn, mà là để sống, nhưng họ ăn mà không biết mình đang ăn gì, nguồn gốc ở đâu, cơ thể cảm thấy điều gì khi ăn những thứ đó. Họ ăn vì tin rằng ăn chay mới tốt, ăn mặn mới hay, rồi ăn trong tâm phán xét hay ủng hộ, thì họ sẽ dần đánh mất trực giác của cơ thể với thức ăn, sự nhạy cảm tự nhiên trong cảm vị, thậm chí mất vị giác và phụ thuộc vào thực phẩm hóa chất công nghiệp để kích thích hương vị cảm thụ.

Ăn thuận tự nhiên, là ăn trong sự nhận biết tự nhiên của cơ thể. Đã là thuận tự nhiên thì không có công thức đúng sai nào dành cho cả một đám đông cả.

Phải là bản năng tự nhiên của mỗi loài sinh vật với thứ thực phẩm ở xung quanh nó.

May mystic!

Mời bạn đón đọc thêm bài viết cùng chủ đề: Đôi điều về hai từ “chữa lành thật sự”.

Chia sẻ bài viết