Tháng 5 2026
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Danh mục

Trái tim thèm khát sự chú ý – cái tôi bị chê bai phủ nhận!

Sáng nay khi một rung cảm ý niệm nảy ra trong tâm, mình đã thiền để xem nó là gì? Bình thường khi một rung cảm tâm hiện lên, theo hướng tiêu cực, người ta sẽ thường gán cho nó một khái niệm nào đó. Rằng tôi đang ghen, tôi đang tức giận, tôi đang khó chịu và tôi khó chịu là vì ai đó hay hoàn cảnh nào đó đang diễn ra. Sau đó người ta xua đuổi, đỗ lỗi cho ai đó hoặc hoàn cảnh nào đó, người ta muốn ai đó phải hành xử khác đi với họ, hoàn cảnh nào đó phải đổi khác đi, để khơi lên những cảm xúc vui vẻ thay vì buồn phiền. Đây chính là lúc cái tôi của bản thân bị phủ nhận và trái tim thì khao khát được chú ý.

Và trước kia tôi cũng như vậy, để gọi tên được cảm xúc là vui hay buồn, đang ghen hay đang giận, để thể hiện nó ra cho người khác thấy, là đã rất khó khăn với tôi. Nhưng tôi cũng đã học cách ý thức sự hiện diện của cảm xúc để làm được điều đó. Tuy nhiên có một cái sai lầm ở trước kia đó là khi thấy được cảm xúc đó, tôi bộc lộ nó ra, để mong người khác hiểu tôi, và mong người thay đổi cách hành xử vì ý muốn của tôi. Thay vì bộc lộ nó ra theo cách trong sáng nhất, chân như nhất, và chẳng mong gì sau đó.

Nên, thành ra tôi vẫn bị mắc kẹt!
Người thương tôi, thích tôi hoặc thấy tôi có giá trị với họ, họ sẽ thay đổi thích nghi để tôi vui, còn người không có điều đó hoặc ghét tôi họ sẽ chống đối để tôi tức. Vì bộc lộ được cảm xúc của bản thân nên tôi làm hòa với được cả thế giới, tôi điều chỉnh để thích nghi với cả thế giới. Và cả thế giới cũng cảm thấy được sự chân thật của tôi, họ quý sự chân thật của tôi. Nhưng sự chữa lành đến cấp độ ấy vẫn là chưa đủ, tôi vẫn muốn trưởng thành hơn, tôi vẫn thấy còn bóng ma tâm lý với người mình yêu thích, tôi vẫn cảm giác điều gì đó đang lặp lại. Sự phán xét được khơi gợi, sự tức giận, sự kìm nén, sự mất kết nối nhận biết bản thân và cảm xúc của chính mình vẫn diễn ra. Bởi những cảm xúc bây giờ nó xuất hiện cực kì mơ hồ, không hề rõ ràng, nên tôi càng khó nắm bắt, tôi càng băn khoăn và nảy sinh rất nhiều câu hỏi “ vậy là tôi đang thích hay không thích, đang vui hay đang buồn, tôi có khó chịu không, khó chịu ở đâu” và vì sao mọi thứ lại diễn ra như vậy?
Cho đến khi được kích hoạt và hướng dẫn để có phương pháp kết nối với trái tim, đi thật sâu vào trong đó và nhận biết nó thật vi tế. Tôi nhận ra nguồn cơn vận hành những cảm xúc mặt nổi là gì? Đứa trẻ bên trong chính mình thật sự đang như thế nào?

Và như sáng hôm nay, sau khi đi sâu hơn nữa bước qua cả những cảm xúc, bước qua cả những phán xét, đổ lỗi, trách móc mơ hồ. Tôi thấy đứa trẻ bên trong – trái tim của mình, kêu gào lên rằng “ tui muốn được chú ý, tui muốn được xoay quanh” nó như muốn gào lên luôn ấy. Mình bảo với nó rằng sự quan tâm của người khác là phải trả giá, muốn sự chú ý từ người khác thì phải có giá trị gì đó cho họ. Mày có cảm thấy sẵn lòng không, hay mày buồn cười quá, muốn được chú ý nhưng chẳng sẵn lòng cho đi. Xong nó phản ứng thế nào? Nó mếu máo và bớt gào lên, nó vẫn liu riu “ tui vẫn muốn sự chú ý cơ”! “Oki được rồi tao ghi nhận điều đó nhé, tao tôn trọng điều đó nhé, được chưa”. 

Và tôi nhận ra đây chính là xoáy năng lượng 175 mà trái tim mình đang được trải nghiệm, tôi đón nhận cái cảm giác thích được chú ý này đúng như nó đang là. Tôi lại trở nên vui vẻ vì nhận thức và đón nhận được một rung cảm như vậy. Cơ mà bạn biết không, từ nhỏ đến lớn May tôn sùng sự giản dị, sự bình thường, tự nói rằng mình cũng là người bình thường thôi, có gì khác lạ đâu. Mình nên bình thường thôi, đừng nổi bật quá, đừng gây sự chú ý quá. Nó rõ ràng đến mức mà May từ chối những bộ đồ màu đỏ, hay sexy quyến rũ. May từ chối luôn một chiếc xe xịn mẹ đề nghị mua cho, để đi chiếc xe cũ của mẹ đã đi từ mười mấy năm trước. Vì muốn làm một người giản dị và sợ sự hào nhoáng.
Người ta bảo tôi là tiểu thư, là con nhà đại gia, là người thật đặc biệt, thật xuất chúng, tài giỏi, xinh đẹp và thật kì lạ. Mặc dù tôi im lặng không giao tiếp nhiều, thì người khác vẫn chỉ nhớ về tôi trong số bao nhiêu người xung quanh đang hiện diện. Nhưng tôi thì từ chối những lời nhận xét đó, tôi chối bỏ cái tôi của bản thân. Người ta bảo tôi là tiểu thư thì tôi lăn lộn, cày cuốc, làm đủ thứ việc của một người làm nông, làm phục vụ, làm thương buôn. Tôi có thể bê từng thùng bánh mì đi mời bán trong kí túc xá đến 1h đêm, có thể ngồi lề đường mời gọi mọi người mua hoa, có thể cuốc đất trồng cây, làm nhà.
Người ta bảo tôi con nhà đại gia thì tôi lại càng phải tỏ ra bình dị, cái đó là của bố mẹ chẳng phải của tôi, tôi nghèo, tôi phải sống đúng cái nghèo đó của tôi. Nếu ai đó bảo tôi đặc biệt, tôi xinh đẹp tài năng, tôi sẽ bảo là tôi cũng thường thôi, xung quanh tôi có biết bao nhiêu là người cũng đặc biệt và giỏi giang hơn nhiều.  Tôi có hơn gì ai đâu, là mọi người cũng có cái đặc sắc kì lạ mà họ không biểu hiện ra thôi.

Mặc dù bước ra khỏi cái xung quanh đó, tôi thực sự là một sự tồn tại kì lạ trong mắt bạn bè cũ, làng xóm cũ hoặc một đám đông nào đó. Và mặc dù tôi cố dìm cái tôi, từ chối ham muốn được sự chú ý xuống, thì trên một mặt nào đó, tâm thức của tôi vẫn vận hành như tôi là kẻ có quyền, tôi thông thái, tôi thượng đẳng, tôi đặc biệt. Và do đó tôi phán xét những người ở thái cực ngược lại với mình. Tôi đánh giá, tôi muốn răn dạy, tôi muốn uốn nắn, tôi muốn hướng dẫn. Họ phải thay đổi họ mới được đi cùng tôi, họ như thế tôi sẽ hất chân họ ra khỏi hành trình của mình.
Tôi trở nên đầy tính kiểm soát, đầy nỗi lo sợ, tất nhiên nó ngấm ngầm sâu sắc. Vì trên bề mặt cuộc sống, tôi vẫn luôn là đứa mạnh mẽ, chẳng biết sợ gì, luôn dũng cảm làm những điều mình thích, luôn vui tươi. Nỗi sợ và tính kiểm soát đó chỉ tác động lên những người ở gần tôi, những người tôi yêu thích.
Tôi từng yêu những người yêu nổi bần bật, màu mè bên ngoài, đi những chiếc xe hiệu, xài đồ hiệu, ưa thích thể hiện, ưa thích sự nổi tiếng và cũng nổi tiếng trong lĩnh vực của họ. Và tôi vừa bị thu hút bởi họ nhưng cũng cực phán xét những phẩm chất đó của họ. Tôi bị giằng xé trong tâm bởi sự hiện diện của họ. Và đánh mất sự cân bằng bình ổn thường ngày.

Cho đến hôm nay mới nhận ra là mình từ chối đứa trẻ bên trong của mình. Những rung cảm tự nhiên của vũ trụ thông qua mình muốn được hiển lộ, từ chối tính thể hiện, cảm xúc thích được chú ý, nên mới bế tắc và tan vỡ tim hết lần này đến lần khác thế đấy. Mới làm luân xa tim tắc nghẽn, làm đánh mất cảm hứng với cuộc sống, làm che mờ đặc tính thiên nhiên được ban tặng bởi sự hiện hữu của chính mình.
Và nhận ra rồi thì làm gì? Mình chẳng làm gì cả, bởi nhiệm vụ của mình chỉ là nhận ra mình đang hiển lộ thế nào trong đời sống này mà thôi.

Thế nên, mỗi bước chân là mỗi một cảm nhận về sự tồn tại của bản thân trên mặt đất, mỗi hơi thở là một cảm nhận về sự hiện diện của chính mình. Chỉ như vậy mà thôi, chân như!

May mystic!

Mời bạn đón đọc thêm một bài viết khác cùng chủ đề của May: Chứng diễn sâu để khẳng định ta là ai, cảm giác tồn tại!
Các bài viết mới của May cũng được cập nhật sớm trên Fanpge May mystic, mời bạn đón đọc nhé!

 

Chia sẻ bài viết